Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Mẹ ơi giờ con lại nhớ nồi nước lá mùi mẹ ạ!

hoc ke toan thue,kiem tra ten mien quoc te,ket qua xo so mien trungNăm nào mẹ cũng chuẩn bị cho con tối 30. Hay nhỉ, điều giản dị đó thôi cũng làm con thấy nhớ! Con nhớ cả những lần ngồi rửa lá dong, đãi đỗ trước hiên nhà. Cái khuôn gói bánh chưng cả năm mới lại dùng đến, con rất thích ngồi xếp lá để ba má gói bánh, thích nhất là bố đóng một cái khuôn nhỏ để cho con khỏi "động lòng" tại sao người lớn có mà trẻ mỏ lại không? Bao giờ mấy chị em con cũng được suất bánh chưng riêng, nhiều đỗ hơn và bánh thì cố nhiên xinh hơn hẳn. Ngày xưa bé chỉ trông đợi đến Tết thôi, cứ luẩn quẩn bên mẹ chuẩn bị mọi thứ, con thấy mình lớn dần qua những mùa Tết ấy.

 

Mẹ yêu đừng lo cho con nhé! Con ở đây cũng đón Tết đầy đủ và ấm êm lắm! Nhìn mâm cúng Giao thừa mà con lại nhớ mẹ, lần nào cũng tong tả để có mâm cúng đẹp nhất, thơm ngon nhất. Mẹ bảo đó cũng là tỏ lòng thành kính với tiên sư. Không có chuối xanh nhưng mâm ngũ quả của con cũng đẹp mắt lắm. "Ban thờ" cũng tiêm tất lắm! Con gái mẹ mà, cứ giúp mẹ chuẩn bị cỗ Tết rồi cũng học được bao lăm thứ đấy! Con chẳng được ở nhà để ba má mở hàng, con tự sắp bao thiên lí đặt lễ để sẽ tự mở hàng mình…

Lúc này đây, sao con mong được về với ba má đến thế! Nhớ giờ này mẹ cúng Giao thừa, bố ra đầu ngõ rồi về xông đất. Con gọi điện về chúc Tết cả nhà, mẹ con mình làm "cầu truyền hình Paris - Hà Nội", con như ngửi thấy mùi hương trầm với khói bay ngun ngút, không mùi nem thơm nức nhưng nhìn cũng biết rất ngon; rồi thấy khay mứt Tết tròn tròn, con cũng thấy như mình đang ở đó.

Mẹ thấy nhà con trang hoàng thêm màu đỏ, rồi mẹ bảo "cỗ bàn" cũng "ra phết" Tết Việt Nam. Con muốn nhận lời chúc trước nhất là từ ba má! Nhưng năm nay, mẹ chúc khéo con gái không ăn Tết "một mình" nữa…

Vâng, con không đón Tết một mình đâu mẹ ạ! trọng điểm Văn hóa chật kín người đến chung vui. Ở đây mọi người cũng có "cây đào, cây mai", nhìn thấy bánh chưng là đã thấy Tết rồi. Năm nay con rủ thêm mấy người bạn đồng nghiệp mới đến ăn Tết, dạy họ nói "chúc hạ năm mới" ngộ lắm! Cô Anne-Cécile cũng đến lại còn "thiên lí" con một "phong bao" to đùng. 3 năm rồi, cô giáo cũ vẫn đến chúc Tết con như người nhà trong nhà. Nhìn mọi người nói chuyện rôm rả, nhảy múa hát ca, con cũng thấy ấm lòng nhiều lắm! Và đêm Giao thừa cũng náo nhiệt, tưng bừng…
Như mọi năm, sáng mùng 1 con cũng đi chùa mẹ ạ! Điều này, con thấy cũng như mình đang ở Việt Nam thôi, nhưng mùng 1 Tết ở Hà Nội thường phân phất mưa xuân chứ không có tuyết bay như thế! Con làm lễ mà nhớ cả nhà mình lắm, giờ này đang đông vui chúc Tết ông bà. Được sư thầy mở hàng mà con thấy mình bỗng bé lại như ngày xưa. Thụ lộc bữa cơm chay, con thấy lòng mình thanh tú, nhẹ nhàng lắm! Ở đây con thấy toàn bộ như một gia đình…

Mẹ biết không, ở Paris con được đón Tết nhiều lần lắm. Không chỉ ở Đại sứ quán, ở trọng điểm văn hóa, cộng đồng người Việt còn tổ chức Tết ở UNESCO. Chợ Tết cũng có các món ăn ngày Tết, cũng múa rồng, múa lân. Có cả "ông đồ" cho chữ nữa. Con được giao nhiệm vụ "đại sứ" giới thiệu về văn hóa, phong tục, ẩm thực Việt Nam cho bạn bè quốc tế.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét