Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Cũng may mà hôm sau khi được kể lại “câu chuyện tội”

hoc ke toan,Hinh nen dep,Hinh dong,benh viem xoang,viem mui di ung

gã “cưỡng dâm” được lũ “mặt giặc” cảm thông. Một thằng “sếp” lên giọng giải thích về lỗi và giảm án cho gã không bị xử bằng “trượng” nữa. Nhưng gã vẫn bị đập mấy phát dép vào đầu để “chỉnh não” cho đỡ ngu.

Lũ “sếp” ở đây vào tù cũng đủ loại tội. Thế nhưng chẳng hiểu sao, khi “xử” lính mới, chúng luôn dùng giọng rất cao đạo, cứ như mình tốt đẹp lắm. Về sau em mới biết chúng thường bị án nặng, từ mấy chục năm đến chung thân. Chúng có phần ân hận và muốn quên đi lỗi của mình. Chúng tự cho mình là người đã “gột sạch” lầm lỗi và xử những tù mới. Đó cũng là một liệu pháp ý thức ở cái nơi khổ nhục đó. Chúng muốn răn dạy những tên bị án nhẹ thấu hiểu một điều, đó là phải biết coi trọng sự tự do, phải sống thật tốt ở ngoài đời, vì ở đó có thể còn khốn khổ, thiếu thốn nhưng vẫn là thiên đàng đối với chúng.

Em được biết là trước đó, những tên phạm tội cưỡng dâm còn bị “xử” nặng hơn nhiều. Chúng thường bị bạn tù nhỏ ni lông đốt chảy vào “của nợ”. Vết thương rất nặng và để lại hậu quả vì bị nhiễm trùng và bị biến chứng. Nhưng hình phạt đó thường bị quản giáo phát hiện vì để lại “dấu tích”, bọn chúng nghĩ ra cách đánh bằng “trượng” và tiết mục “con chim non”. Cách đó vừa “vui” vừa không để lại dấu tích nào. “Của quý” của nạn nhân sẽ bình phục trở lại hình trạng thường nhật sau một ngày. Kể cả nếu quản giáo có biết thì cho “kẹo”, nạn nhân cũng không dám khai là bị “xử”. Họ sẽ bịa ra một lý do nào đó, thí dụ như bị ghẻ, bị sâu bọ đốt… đúng chỗ hiểm. Họ cũng phải học thục “nội qui”: “Có mắt như mù, có tai như điếc, có mồm như câm” hay “Đối với “ban” phải gian lận nói láo, đối với “đồng đội” phải tuyệt đối giáp”…Kẻ nào mà trót quên, tức khắc bị “xử” rất nặng.

Có những tù lớn tuổi, nhưng vào “kho” phải phắn thưa gửi các anh. Em ở ngoài đến bữa cơm chẳng bao giờ mời ba má được một câu, nhưng vào đó thì bữa nào cùng phải lễ độ “em mời các anh ăn cơm ạ”. Nói năng với “các anh” thì phải bó tay, cúi người cực kỳ lễ độ, trong khi trước đó ở bên ngoài, em toàn cãi ba má. té ra trong tù nó cũng giáo dục được em rất nhiều. Em biết xót thương bác mẹ hơn, biết yêu cuộc sống hơn, biết thèm cần lao và thấy những hành động nông nổi của mình quả là ngu xuẩn”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét